春望

宋代 陆游
天地回春律,山川扫积阴。 波光迎日动,柳色向人深。 沾洒忧时泪,飞腾灭虏心。 人扶上危榭,未废一长吟。
tiān huí chūn   shān chuān sǎo yīn  
guāng yíng dòng   liǔ xiàng rén shēn  
zhān yōu shí lèi   fēi téng miè xīn  
rén shàng wēi xiè   wèi fèi cháng yín