春望

唐代 羊士谔
莫问华簪发已斑,归心满目是青山。 独上层城倚危槛,柳营春尽马嘶闲。
wèn huá zān bān   guī xīn mǎn shì qīng shān
shàng céng chéng wēi kǎn   liǔ yíng chūn jìn xián