春晚二首 其二

宋代 孙觌
残尊断送春,千里未归身。莺老犹闻语,梅酸欲聚颦。 独眠愁警夜,起舞听鸣晨。行路难如此,悠悠且傍人。
cán zūn duàn sòng chūn   qiān wèi guī shēn yīng lǎo yóu wén   méi suān pín
mián chóu jǐng   tīng míng chén xíng nán   yōu yōu qiě bàng rén