春晚出郭送溧阳公归葬江南述感 其一
望到郊门万古愁,归来城府飒清秋。阅人华屋更相待,流涕哀筝并自休。
陵处可应成下马,路分犹怕近西州。川原便逐东风改,会有心期白日留。
wàng
望
dào
到
jiāo
郊
mén
门
wàn
万
gǔ
古
chóu
愁
,
guī
归
lái
来
chéng
城
fǔ
府
sà
飒
qīng
清
qiū
秋
yuè
。
rén
阅
huá
人
wū
华
gēng
屋
xiāng
更
dài
相
liú
待
,
tì
流
āi
涕
zhēng
哀
bìng
筝
zì
并
xiū
自
休
。
líng
陵
chù
处
kě
可
yìng
应
chéng
成
xià
下
mǎ
马
,
lù
路
fēn
分
yóu
犹
pà
怕
jìn
近
xī
西
zhōu
州
chuān
。
yuán
川
biàn
原
zhú
便
dōng
逐
fēng
东
gǎi
风
huì
改
,
yǒu
会
xīn
有
qī
心
bái
期
rì
白
liú
日
留
。