春晚

宋代 陆游
正见山陂草木芽,狂风忽扫万枝花。 病怀久已忘春事,老眼犹能惜物华。 枕上有诗频自改,尊中无酒不妨赊。 昔人漫道伤幽独,野鹤分巢即是家。
zhèng jiàn shān bēi cǎo   kuáng fēng sǎo wàn zhī huā  
bìng huái 怀 jiǔ wàng chūn shì   lǎo yǎn yóu néng huá  
zhěn shàng yǒu shī pín gǎi   zūn zhōng jiǔ fáng shē  
rén màn dào shāng yōu   fēn cháo shì jiā