春晚

宋代 陆游
湖上春寒雁已归,宿酲残梦两依依。 也知晨起元无事,窗白炉红且揽衣。
shàng chūn hán yàn guī   宿 chéng cán mèng liǎng  
zhī chén yuán shì   chuāng bái hóng qiě lǎn