春晚

宋代 郑刚中
寒鸡不饱亦知鸣,布被堆中又五更。 唤此枕边烟浪梦,杂然风外鼓钟声。 花笼宿雾方冲湿,窗识朝阳已弄明。 盥濯是身无始业,一炉香火向三清。
hán bǎo zhī míng   bèi duī zhōng yòu gēng
huàn zhěn biān yān làng mèng   rán fēng wài zhōng shēng
huā lóng 宿 fāng chōng shī 湿   chuāng shí zhāo yáng nòng míng
guàn zhuó shì shēn shǐ   xiāng huǒ xiàng sān qīng