春晚

宋代 范成大
阴阴垂柳闭朱门,一曲阑干一断魂。 手把青梅春已去,满城风雨怕黄昏。
yīn yīn chuí liǔ zhū mén   lán gān duàn hún
shǒu qīng méi chūn   mǎn chéng fēng huáng hūn