春天

宋代 孔平仲
春天酣酣睡最美,日转花阴犹未起。须臾梦觉闻风声,波涛翻空千万里。 出门四望气惨淡,寒色射人如泼水。旋见大雪落交加,向晚绥绥尚不止。 游丝柳絮复何有,百鸟捲舌愁欲死。阴阳变化固有渐,乃何暴忽有如此。 清江野客心伤悲,寂寞无言对桃李。
chūn tiān hān hān shuì zuì měi   zhuǎn huā yīn yóu wèi mèng jué wén fēng shēng   tāo fān kōng qiān wàn    
chū mén wàng cǎn dàn   hán shè rén shuǐ xuán jiàn xuě luò jiāo jiā xiàng   wǎn suí suí shàng zhǐ    
yóu liǔ yǒu   bǎi niǎo juǎn shé chóu yīn yáng biàn huà yǒu jiàn nǎi   bào yǒu    
qīng jiāng xīn shāng bēi   yán duì táo