春思二首

唐代 张窈窕
门前梅柳烂春辉,闭妾深闺绣舞衣。 双燕不知肠欲断,衔泥故故傍人飞。 井上梧桐是妾移,夜来花发最高枝。 若教不向深闺种,春过门前争得知。
mén qián méi liǔ làn chūn huī   qiè shēn guī xiù
shuāng yàn zhī cháng duàn   xián bàng rén fēi
jǐng shàng tóng shì qiè   lái huā zuì gāo zhī
ruò jiào xiàng shēn guī zhǒng   chūn guò mén qián zhēng de zhī