春思

元代 韩奕
积雨柴门草色新,一经白首又青春。 也知性癖难趋俗,却喜身闲不属人。 冷食邻家将禁火,软泥门巷不生尘。 高怀谁肯同消散,放棹烟江采白蘋。
chái mén cǎo xīn   jīng bái shǒu yòu qīng chūn  
zhī xìng nán   què shēn xián shǔ rén  
lěng shí lín jiā jiàng jìn huǒ   ruǎn mén xiàng shēng chén  
gāo huái 怀 shuí kěn tóng xiāo sàn   fàng zhào yān jiāng cǎi bái píng