春思

宋代 方岳
无何桃李又成荫,水抱孤村岸岸深。 迳草不锄随意绿,要观天地发生心。
táo yòu chéng yīn   shuǐ bào cūn àn àn shēn  
jìng cǎo chú suí 绿   yào guān tiān shēng xīn