春思

宋代 韩淲
春向深时花未多,柳浓桃淡欲如何。篱根山雪风犹力,屋角林霜日欠和。 徒有爱闲常自惜,岂无好事略相过。得朋便若开心眼,芳绿韶红两荡摩。
chūn xiàng shēn shí huā wèi duō   liǔ nóng táo dàn gēn shān xuě fēng yóu   jiǎo lín shuāng qiàn    
yǒu ài xián cháng   hǎo shì lüè xiāng guò de péng biàn ruò 便 kāi xīn yǎn fāng   sháo 绿 hóng liǎng dàng