春思

宋代 洪适
自闻郊外景,多病负年光。沐雨桃容腻,耽春蝶兴狂。 幽期知我背,迟日为谁长。一枕虚窗寂,炉烟续旧香。
wén jiāo wài jǐng   duō bìng nián guāng táo róng dān   chūn dié xīng kuáng    
yōu zhī bèi   chí wèi shuí zhǎng zhěn chuāng   yān jiù xiāng