春思

宋代 张玉娘
玉勒雕鞍燕北春,閒愁空自惜芳尘。杨花入户还飞去,应笑虚帏翠被新。
diāo ān yàn běi chūn   xián chóu kōng fāng chén yáng huā hái fēi   yīng xiào wéi cuì bèi xīn