春水长吟

宋代 邵雍
春在水自渌,春归渌遂休。 清非不逮渌,春奈胜于秋。 渌向阳中得,清於冷上求。 加於清一等,用是渌为优。 薄薄冰初泮,微微雨乍收。 渺瀰新岛屿,潋滟旧汀洲。 荷芰低犹卷,{上艹下孤}蒲嫰已抽。 苹繁虽渐出,藻荇禾全稠。 日暖鸳鸯浴,烟晴翡翠游。 波平双躣鲤,风静戏群鸥。 西蜀遨争举,东瓯禊竞修。 武陵花再识,汉曲佩还投。 台下溶溶过,堤边漫漫流。 槛前才泚泚,天外更悠悠。 泛滥情怀恶,潺暖意思幽。 远山遮不断,别浦去难留。 二月溪桥畔,三吴野渡头。 依前横两桨,特此送孤舟。 画手方停笔,骚人正倚楼。 长江飞絮外,更是动离愁。
chūn zài shuǐ   chūn guī suì xiū  
qīng fēi dǎi   chūn nài shèng qiū  
xiàng yáng zhōng de   qīng lěng shàng qiú  
jiā qīng děng   yòng shì wèi yōu  
báo báo bīng chū pàn   wēi wēi zhà shōu  
miǎo xīn dǎo 屿   liàn yàn jiù tīng zhōu  
yóu juǎn     { shàng cǎo xià   } nèn chōu  
píng fán suī jiàn chū   zǎo xìng quán chóu  
nuǎn yuān yāng   yān qíng fěi cuì yóu  
píng shuāng   fēng jìng qún ōu  
西 shǔ áo zhēng   dōng ōu jìng xiū  
líng huā zài shí   hàn pèi hái tóu  
tái xià róng róng guò   biān màn màn liú  
kǎn qián cái   tiān wài gèng yōu yōu  
fàn làn qíng huái 怀 è   chán nuǎn yōu  
yuǎn shān zhē duàn   bié nán liú  
èr yuè qiáo pàn   sān tóu  
qián héng liǎng jiǎng   sòng zhōu  
huà shǒu fāng tíng   sāo rén zhèng lóu  
cháng jiāng fēi wài   gèng shì dòng chóu