春睡

宋代 朱淑贞
午窗春睡足,推枕起来时。瘦怯罗衣褪,慵妆鬓影垂。 旧愁消不尽,新恨忽相随。有蝶传魂梦,无鸿寄别离。
chuāng chūn shuì   tuī zhěn lai shí shòu qiè luó tuì yōng   zhuāng bìn yǐng chuí    
jiù chóu xiāo jìn   xīn hèn xiāng suí yǒu dié chuán hún mèng   hóng 鸿 bié