春社斋禁连雨不止赋呈梦得

宋代 洪迈
岁丰农犹饥,岁恶何可说。 哀哉半菽氓,罪岁同一舌。 年时旱尘涨,腊尽不见雪。 青皇忽雨我,万顷麦苗活。 令尹民父母,沟壑思手挈。 祈年祓斋居,有酒不忍设。 那知桃李径,狼籍香泥滑。 芳意一如此,坐恐及鶗鴃。 郊原伫开晴,出劳南亩馌。 秋成已在眼,一醉宇宙豁。 更呼湔裙人,劝此侧帽客。 和公斜川诗,磨石鑱岁月。
suì fēng nóng yóu   suì è shuō  
āi zāi bàn shū máng   zuì suì tóng shé  
nián shí hàn chén zhǎng   jǐn jiàn xuě  
qīng huáng   wàn qǐng mài miáo huó  
lìng yǐn mín   gōu shǒu qiè  
nián zhāi   yǒu jiǔ rěn shè  
zhī táo jìng   láng xiāng huá  
fāng   zuò kǒng jué  
jiāo yuán zhù kāi qíng   chū láo nán  
qiū chéng zài yǎn   zuì zhòu huō  
gèng jiān qún rén   quàn mào  
gōng xié chuān shī   shí chán suì yuè