春深三首

宋代 苏辙
郊原红绿变青阴,闭户不知春已深。 稍喜荒畦添野荠,坐看新竹补疏林。 帘中飞絮萦残梦,窗外啼莺伴独吟。 欲听楞严终懒出,道人知我祖无心。
jiāo yuán hóng 绿 biàn qīng yīn   zhī chūn shēn  
shāo huāng tiān   zuò kàn xīn zhú shū lín  
lián zhōng fēi yíng cán mèng   chuāng wài yīng bàn yín  
tīng lèng yán zhōng lǎn chū   dào rén zhī xīn