春声碎

宋代 谭宣子
津馆贮轻寒,脉脉离情如水。东风不管,垂杨无力,总雨颦烟寐。栏干外。怕春燕掠天,疏鼓叠、春声碎。刘郎易憔悴。况是恹恹病起。蛮笺漫展,便写就新词,倩谁将寄。当此际。浑似梦峡啼湘,一寸相思千里。
jīn guǎn zhù qīng hán   qíng shuǐ dōng fēng guǎn   chuí yáng   zǒng pín yān mèi lán gān wài chūn yàn lüè tiān   shū dié chūn shēng suì liú láng qiáo cuì kuàng shì yān yān bìng mán jiān màn zhǎn   biàn 便 xiě jiù xīn   qiàn shuí jiāng dāng hún mèng xiá xiāng   cùn xiāng qiān