春深独行马上有作

唐代 唐彦谦
日烈风高野草香,百花狼藉柳披猖。连天瑞霭千门远, 夹道新阴九陌长。众饮不欢逃席酒,独行无味放游缰。 年来与问闲游者,若个伤春向路旁。
liè fēng gāo cǎo xiāng   bǎi huā láng liǔ chāng lián tiān ruì ǎi qiān mén yuǎn  
jiā dào xīn yīn jiǔ zhǎng zhòng yǐn huān táo jiǔ   xíng wèi fàng yóu jiāng
nián lái wèn xián yóu zhě   ruò shāng chūn xiàng páng