春山三朅来

唐代 李涉
钓鱼朅来春日暖,沿溪不厌舟行缓。野竹初栽碧玉长, 澄潭欲下青丝短。昔人避世兼避雠。暮栖云外朝悠悠。 我今无事亦如此,赤鲤忽到长竿头。泛泛随波凡几里, 碧莎如烟沙似砥。瘦壁横空怪石危,山花斗日禽争水。 有时带月归扣舷,身闲自是渔家仙。 山上朅来采新茗,新花乱发前山顶。琼英动摇钟乳碧, 丛丛高下随崖岭。未必蓬莱有仙药,能向鼎中云漠漠。 越瓯遥见裂鼻香,欲觉身轻骑白鹤。 采药朅来药苗盛,药生只傍行人径。世人重耳不重目, 指似药苗心不足。野客住山三十载,妻儿共寄浮云外。 小男学语便分别,已辩君臣知匹配。都市广长开大铺, 疾来求者多相误。见说韩康旧姓名,识之不识先相怒。
diào qiè lái chūn nuǎn   yán 沿 yàn zhōu xíng huǎn zhú chū zāi zhǎng  
chéng tán xià qīng duǎn rén shì jiān chóu yún wài cháo yōu yōu
jīn shì   chì dào zhǎng gān 竿 tóu fàn fàn suí fán  
shā yān shā shì shòu héng kōng guài shí wēi   shān huā dòu qín zhēng shuǐ
yǒu shí dài yuè guī kòu xián   shēn xián shì jiā xiān
shān shàng qiè lái cǎi xīn míng   xīn huā luàn qián shān dǐng qióng yīng dòng yáo zhōng  
cóng cóng gāo xià suí lǐng wèi péng lái yǒu xiān yào   néng xiàng dǐng zhōng yún
yuè ōu yáo jiàn liè xiāng   jué shēn qīng bái
cǎi yào qiè lái yào miáo shèng   yào shēng zhǐ bàng xíng rén jìng shì rén zhòng ěr zhòng  
zhǐ yào miáo xīn zhù shān sān shí zài   ér gòng yún wài
xiǎo nán xué biàn 便 fēn bié   biàn jūn chén zhī pèi shì guǎng 广 cháng kāi  
lái qiú zhě duō xiāng jiàn shuō hán kāng jiù xìng míng   shí zhī shí xiān xiāng