春山

宋代 卫宗武
青山四时好,春至尤盛丽。 润泽散冲融,华滋出枯悴。 云根鳞甲动,风柯羽旄曳。 群芳间点染,一碧互经纬。 组绣列障陈,缋画崇屏倚。 嵬昂如帝尊,黼黻俨衣被。 我老得余暇,时来领胜事。 穿云度舟楫,披雾纵屐履。 涓泉幽响生,鸣鸟繁声脆。 天然成妙奏,人籁恶可拟。 息游返靖庐,纷华以静对。 独坐勘古书,冥观参物理。 光景犹驹驰,色象亦蝉蜕。 至人善观山,夫岂悦浮靡。 懿此静秀姿,万古挹清致。
qīng shān shí hǎo   chūn zhì yóu shèng  
rùn sàn chōng róng   huá chū cuì  
yún gēn lín jiǎ dòng   fēng máo  
qún fāng jiān diǎn rǎn   jīng wěi  
xiù liè zhàng chén   huì huà chóng píng  
wéi áng zūn   yǎn  
lǎo xiá   shí lái lǐng shèng shì  
chuān 穿 yún zhōu   zòng  
juān quán yōu xiǎng shēng   míng niǎo fán shēng cuì  
tiān rán chéng miào zòu   rén lài è  
yóu fǎn jìng   fēn huá jìng duì  
zuò kān shū   míng guān cān  
guāng jǐng yóu chí   xiàng chán tuì  
zhì rén shàn guān shān   yuè  
jìng xiù 姿   wàn qīng zhì