春山
春山只在翠眉间,休向云门镜水攀。鬓影吹人香不已,羡他蝴蝶逐风还。
chūn
春
shān
山
zhī
只
zài
在
cuì
翠
méi
眉
jiān
间
,
xiū
休
xiàng
向
yún
云
mén
门
jìng
镜
shuǐ
水
pān
攀
。
。
bìn
鬓
yǐng
影
chuī
吹
rén
人
xiāng
香
bù
不
yǐ
已
,
xiàn
羡
tā
他
hú
蝴
dié
蝶
zhú
逐
fēng
风
hái
还
。
。