春山

清代 陈忠平
妙手天成画本工,泼开浓墨又匀红。罗胸丘壑分明在,过眼烟云缥缈空。 松藉石根摩素壁,竹分泉籁洗青风。不关晴雨不关梦,一抹春愁终古同。
miào shǒu tiān chéng huà běn gōng   kāi nóng yòu yún hóng luó xiōng qiū fēn míng zài   guò yǎn yān yún piāo miǎo kōng
sōng shí gēn   zhú fēn quán lài qīng fēng guān qíng guān mèng   chūn chóu zhōng tóng