春山

宋代 王安石
春山春水流,曲折方屡渡。 荒乘不知疲,行到水穷处。 依然旧童子,要予竹西去。 归时始觉远,草蔓已多露。
chūn shān chūn shuǐ liú   zhé fāng
huāng chéng zhī   xíng dào shuǐ qióng chǔ
rán jiù tóng   yào zhú 西
guī shí shǐ jué yuǎn   cǎo màn duō