春日重过如镜上人房
忆昔敲门赋瑞筠,鹿园佳话又重新。
屋头能拓三三径,林下知非陸陸人。
凿沼河须晋康乐,种荪还忆楚灵均。
老师炼得心如镜,更把高台比月轮。
yì
忆
xī
昔
qiāo
敲
mén
门
fù
赋
ruì
瑞
yún
筠
,
lù
鹿
yuán
园
jiā
佳
huà
话
yòu
又
chóng
重
xīn
新
。
wū
屋
tóu
头
néng
能
tuò
拓
sān
三
sān
三
jìng
径
,
lín
林
xià
下
zhī
知
fēi
非
lù
陸
lù
陸
rén
人
。
záo
凿
zhǎo
沼
hé
河
xū
须
jìn
晋
kāng
康
lè
乐
,
zhǒng
种
sūn
荪
hái
还
yì
忆
chǔ
楚
líng
灵
jūn
均
。
lǎo
老
shī
师
liàn
炼
dé
得
xīn
心
rú
如
jìng
镜
,
gèng
更
bǎ
把
gāo
高
tái
台
bǐ
比
yuè
月
lún
轮
。