春日谪居书事

宋代 唐庚
四十缁成素,清明绿胜红。形容千虑后,门馆一贫中。 白日时时别,青芜处处同。此生唇舌里,啼鸟暮春风。
shí chéng   qīng míng 绿 shèng hóng xíng róng qiān hòu mén   guǎn pín zhōng    
bái shí shí bié   qīng chù chù tóng shēng chún shé   niǎo chūn fēng