春日杂言十一首 其六
旧时曾咏木兰幽,旧藁飘零莫自收。老境不妨花固发,人今白尽十分头。
jiù
旧
shí
时
céng
曾
yǒng
咏
mù
木
lán
兰
yōu
幽
,
jiù
旧
gǎo
藁
piāo
飘
líng
零
mò
莫
zì
自
shōu
收
lǎo
。
jìng
老
bù
境
fáng
不
huā
妨
gù
花
fā
固
rén
发
,
jīn
人
bái
今
jǐn
白
shí
尽
fēn
十
tóu
分
头
。