春日杂言二首 其二

宋代 唐庚
庭前杨柳枝,春来蔚然绿。老翁鬓边青,已去不可复。 举杯属春风,此理竟如何。转首飞杨花,春风自蹉跎。
tíng qián yáng liǔ zhī   chūn lái wèi rán 绿 lǎo wēng bìn biān qīng      
bēi shǔ chūn fēng   jìng zhuǎn shǒu fēi yáng huā chūn   fēng cuō tuó