春日杂兴

宋代 方岳
渔翁樵叟自行藏,裹饭过从乐未央。 扑满自缘钱作崇,鸱夷聊以酒为乡。 老来愿弃人间世,病去欲荒墙下桑。 黄犊不嫌人日雨,村村犁晓绿微茫。
wēng qiáo sǒu xíng cáng   guǒ fàn guò cóng wèi yāng  
mǎn yuán qián zuò chóng   chī liáo jiǔ wèi xiāng  
lǎo lái yuàn rén jiān shì   bìng huāng qiáng xià sāng  
huáng xián rén   cūn cūn xiǎo 绿 wēi máng