春日杂题

宋代 陆游
春雨路易乾,雨止即可行。 梅花落无余,兰芽亦已生。 好鸟何山来,向我飞复鸣。 行矣东郊路,藉草作清明。
chūn qián   zhǐ xíng  
méi huā lào   lán shēng  
hǎo niǎo shān lái   xiàng fēi míng  
xíng dōng jiāo   cǎo zuò qīng míng