春日杂赋

宋代 陆游
羁懹病思正厌厌,诗卷渔竿信手拈。 老境何尝忘一笑,春风也解到穷阎。 残花满地无余萼,新笋掀泥已露尖。 转老转穷君勿笑,态蹯鱼腹岂容兼?
ràng bìng zhèng yān yān   shī juàn gān 竿 xìn shǒu niān  
lǎo jìng cháng wàng xiào   chūn fēng jiě dào qióng yán  
cán huā mǎn è   xīn sǔn xiān jiān  
zhuǎn lǎo zhuǎn qióng jūn xiào   tài fán róng jiān