春日杂赋

宋代 陆游
江湖放浪水云人,药物枝梧梦幻身。 移竹南窗初试笋,扫花北陌旋成尘。 穷忙自笑常终日,老健犹能不负春。 未遂初心惟一事,乞薪赊米恼吾邻。
jiāng fàng làng shuǐ yún rén   yào zhī mèng huàn shēn  
zhú nán chuāng chū shì sǔn   sǎo huā běi xuán chéng chén  
qióng máng xiào cháng zhōng   lǎo jiàn yóu néng chūn  
wèi suì chū xīn wéi shì   xīn shē nǎo lín