春日杂赋

宋代 陆游
人生觅饭元多术,最下方为禄代耕。 脱却朝衫犹老健,快如苦雨得春晴。 鸟声频唤五更梦,花气顿醒三日酲。 最喜晨兴闻剥啄,吾儿书札到柴荆。
rén shēng fàn yuán duō shù   zuì xià fāng wèi dài gēng  
tuō què cháo shān yóu lǎo jiàn   kuài chūn qíng  
niǎo shēng pín huàn gēng mèng   huā dùn xǐng sān chéng  
zuì chén xīng wén zhuó   ér shū zhá dào chái jīng