春日与友人话别

唐代 罗邺
酌坐对芳草,东风吹旅衣。最嫌驱马倦,自未有山归。 华发将时逼,青云计又非。离襟一沾洒,回首正残晖。
zhuó zuò duì fāng cǎo   dōng fēng chuī zuì xián juàn   wèi yǒu shān guī
huá jiāng shí   qīng yún yòu fēi jīn zhān   huí shǒu zhèng cán huī