春日于西园望云门山有述

明代 王世贞
巨灵擘碣石,置之营丘东。千秋窍混沌,间道开玲珑。 渐迩秋魄圆,稍迈晨星融。流云时停憩,返景并垂空。 伊余怀禽好,之官偶齐封。羁服含馀责,推案厌微躬。 曾是咫尺遥,故以简书慵。行药步周畦,披襟延绪风。 倏如团鉴色,恍落清尊中。蚀雾俄半规,吹飙豁全通。 靡靡呈苍翠,蔼蔼盈房栊。数足无登轨,寓目有来踪。 峻陟淹徒御,卧游藉人工。何如日箕踞,于此玩无穷。
líng bāi jié shí   zhì zhī yíng qiū dōng qiān qiū qiào hùn dùn jiàn   dào kāi líng lóng    
jiàn ěr qiū yuán   shāo mài chén xīng róng liú yún shí tíng fǎn   jǐng bìng chuí kōng    
huái 怀 qín hǎo   zhī guān ǒu fēng hán tuī   àn yàn wēi gōng    
céng shì zhǐ chǐ yáo   jiǎn shū yōng xíng yào zhōu   jīn yán fēng    
shū tuán jiàn   huǎng luò qīng zūn zhōng shí é bàn guī chuī   biāo huō quán tōng    
chéng cāng cuì   ǎi ǎi yíng fáng lóng shù dēng guǐ   yǒu lái zōng    
jùn zhì yān   yóu rén gōng   wán qióng