春日与客宿金山二首 其一
江上春山青可怜,角巾同泛过江船。峰光仄起通人径,海色平铺到酒筵。
烟月光摇洲树动,风涛声撼石堂悬。驱驰久恨妨清兴,徒倚废知废夜眠。
jiāng
江
shàng
上
chūn
春
shān
山
qīng
青
kě
可
lián
怜
,
jiǎo
角
jīn
巾
tóng
同
fàn
泛
guò
过
jiāng
江
chuán
船
。
。
fēng
峰
guāng
光
zè
仄
qǐ
起
tōng
通
rén
人
jìng
径
,
hǎi
海
sè
色
píng
平
pù
铺
dào
到
jiǔ
酒
yán
筵
。
。
yān
烟
yuè
月
guāng
光
yáo
摇
zhōu
洲
shù
树
dòng
动
,
fēng
风
tāo
涛
shēng
声
hàn
撼
shí
石
táng
堂
xuán
悬
。
。
qū
驱
chí
驰
jiǔ
久
hèn
恨
fáng
妨
qīng
清
xīng
兴
,
tú
徒
yǐ
倚
fèi
废
zhī
知
fèi
废
yè
夜
mián
眠
。
。