春日寓感

唐代 王延彬
两衙前后讼堂清,软锦披袍拥鼻行。雨后绿苔侵履迹, 春深红杏锁莺声。因携久酝松醪酒,自煮新抽竹笋羹。 也解为诗也为政,侬家何似谢宣城。
liǎng qián hòu sòng táng qīng   ruǎn jǐn páo yōng xíng hòu 绿 tái qīn  
chūn shēn hóng xìng suǒ yīng shēng yīn xié jiǔ yùn sōng láo jiǔ   zhǔ xīn chōu zhú sǔn gēng
jiě wèi shī wéi zhèng   nóng jiā xiè xuān chéng