春日有所思

宋代 曹勋
阳春被华旦,草木蒙恩私。 沉沉幽兰,不得同其施。 女萝托乔松,光彩纷葳蕤。 游尘薄雄风,光景低郁仪。 岩花落深涧,甘为井底泥。 升沉固难量,宁复论高卑。 佳人去已远,良遇安可期。 流年易凋落荣盛能几时。促席具樽酒, 不醉夫何为。
yáng chūn bèi huá dàn   cǎo méng ēn
chén chén yōu lán   tóng shī
luó tuō qiáo sōng   guāng cǎi fēn wēi ruí
yóu chén báo xióng fēng   guāng jǐng
yán huā luò shēn jiàn   gān wèi jǐng
shēng chén nán liàng   níng lùn gāo bēi
jiā rén yuǎn   liáng ān
liú nián diāo luò róng shèng néng shí zūn jiǔ  
zuì wéi