春日有感示魏定父

宋代 王之道
聚散时来不自由,相逢相别欲何尤。 韦皋况有三年约,陶谷端非一日谋。 残角为谁惊晓梦,远山多事惹春愁。 故园又作骊驹赋,尚幸持觞为劝留。
sàn shí lái yóu   xiāng féng xiāng bié yóu
wéi gāo kuàng yǒu sān nián yuē   táo duān fēi móu
cán jiǎo wèi shuí jīng xiǎo mèng   yuǎn shān duō shì chūn chóu
yuán yòu zuò   shàng xìng chí shāng wèi quàn liú