春日有感
世味年来已遍尝,偶然呕出变文章。鬓丝将秃难藏老,袜线为才恨不长。
咄咄人谁识殷浩,期期我欲学周昌。眼前正是春光好,花木何曾尽向阳。
shì
世
wèi
味
nián
年
lái
来
yǐ
已
biàn
遍
cháng
尝
,
ǒu
偶
rán
然
ǒu
呕
chū
出
biàn
变
wén
文
zhāng
章
bìn
。
sī
鬓
jiāng
丝
tū
将
nán
秃
cáng
难
lǎo
藏
wà
老
,
xiàn
袜
wèi
线
cái
为
hèn
才
bù
恨
zhǎng
不
长
。
duō
咄
duō
咄
rén
人
shuí
谁
shí
识
yīn
殷
hào
浩
,
qī
期
qī
期
wǒ
我
yù
欲
xué
学
zhōu
周
chāng
昌
yǎn
。
qián
眼
zhèng
前
shì
正
chūn
是
guāng
春
hǎo
光
huā
好
,
mù
花
hé
木
zēng
何
jǐn
曾
xiàng
尽
yáng
向
阳
。