春日咏梅花二首

唐代 王初
靓妆才罢粉痕新,递晓风回散玉尘。 若遣有情应怅望,已兼残雪又兼春。 青帝来时值远芳,残花残雪尚交光。 隔年拟待春消息,得见春风已断肠。
jìng zhuāng cái fěn hén xīn   xiǎo fēng huí sàn chén
ruò qiǎn yǒu qíng yīng chàng wàng   jiān cán xuě yòu jiān chūn
qīng lái shí zhí yuǎn fāng   cán huā cán xuě shàng jiāo guāng
nián dài chūn xiāo xi   jiàn chūn fēng duàn cháng