春日喜晴

宋代 黄裳
天意分明人意开,便闻歌管上春台。绿堤风暖投衫袖,红槛花光落酒杯。 云结阴容俄散去,蝶惊晴影旋飞来。芳菲犹在无多日,倚取韶光作醉媒。
tiān fēn míng rén kāi   biàn 便 wén guǎn shàng chūn tái 绿 fēng nuǎn tóu shān xiù   hóng kǎn huā guāng luò jiǔ bēi
yún jié yīn róng é sàn   dié jīng qíng yǐng xuán fēi lái fāng fēi yóu zài duō   sháo guāng zuò zuì méi