春日闲居三首

唐代 白居易
陶云爱吾庐,吾亦爱吾屋。屋中有琴书,聊以慰幽独。 是时三月半,花落庭芜绿。舍上晨鸠鸣,窗间春睡足。 睡足起闲坐,景晏方栉沐。今日非十斋,庖童馈鱼肉。 饥来恣餐歠,冷热随所欲。饱竟快搔爬,筋骸无检束。 岂徒畅肢体,兼欲遗耳目。便可傲松乔,何假杯中渌。 广池春水平,群鱼恣游泳。新林绿阴成,众鸟欣相鸣。 时我亦潇洒,适无累与病。鱼鸟人则殊,同归于遂性。 缅思山梁雉,时哉感孔圣。圣人不得所,慨然叹时命。 我今对鳞羽,取乐成谣咏。得所仍得时,吾生一何幸。 劳者不觉歌,歌其劳苦事。逸者不觉歌,歌其逸乐意。 问我逸如何,闲居多兴味。问我乐如何,闲官少忧累。 又问俸厚薄,百千随月至。又问年几何,七十行欠二。 所得皆过望,省躬良可愧。马闲无羁绊,鹤老有禄位。 设自为化工,优饶只如是。安得不歌咏,默默受天赐。
táo yún ài   ài zhōng yǒu qín shū   liáo wèi yōu
shì shí sān yuè bàn   huā luò tíng 绿 shě shàng chén jiū míng   chuāng jiān chūn shuì
shuì xián zuò   jǐng yàn fāng zhì jīn fēi shí zhāi   páo tóng kuì ròu
lái cān chuò   lěng suí suǒ bǎo jìng kuài sāo   jīn hái jiǎn shù
chàng zhī   jiān ěr biàn 便 ào sōng qiáo   jiǎ bēi zhōng
guǎng 广 chí chūn shuǐ píng   qún yóu yǒng xīn lín 绿 yīn chéng   zhòng niǎo xīn xiāng míng
shí xiāo   shì lěi bìng niǎo rén shū   tóng guī suì xìng
miǎn shān liáng zhì   shí zāi gǎn kǒng shèng shèng rén de suǒ   kǎi rán tàn shí mìng
jīn duì lín   chéng yáo yǒng de suǒ réng de shí   shēng xìng
láo zhě jué   láo shì zhě jué  
wèn   xián duō xìng wèi wèn   xián guān shǎo yōu lèi
yòu wèn fèng hòu báo   bǎi qiān suí yuè zhì yòu wèn nián   shí háng qiàn èr
suǒ de jiē guò wàng   shěng gōng liáng kuì xián bàn   lǎo yǒu wèi
shè wèi huà gōng   yōu ráo zhī shì ān yǒng   shòu tiān