春日闲居 其十

明代 李攀龙
五柳㟙湖滨,先生隐是真。文章堪侧目,潦倒竟全身。 何必论交地,长须纵酒人。即令东蹈海,断不混风尘。
liǔ bīn   xiān sheng yǐn shì zhēn wén zhāng kān   liáo dǎo jìng quán shēn
lùn jiāo   cháng zòng jiǔ rén lìng dōng dǎo hǎi   duàn hùn fēng chén