春日闲居 其九

明代 李攀龙
漂零唯浊酒,落拓总狂生。彭泽差闻道,高阳横得名。 罢来诗惨淡,卧久兴凄清。日对春湖色,潺湲懒濯缨。
piāo líng wéi zhuó jiǔ   luò tuò zǒng kuáng shēng péng chà wén dào gāo   yáng héng míng    
lái shī cǎn dàn   jiǔ xīng qīng duì chūn chán   yuán lǎn zhuó yīng