春日闲居 其二

明代 李攀龙
白日移高枕,青山答放歌。病才宜偃蹇,老自厌婆娑。 礼数诸生绝,交游二仲多。江湖春正满,更欲混渔蓑。
bái gāo zhěn   qīng shān fàng bìng cái yǎn jiǎn   lǎo yàn suō
shù zhū shēng jué   jiāo yóu èr zhòng duō jiāng chūn zhèng mǎn   gèng hùn suō