春日闲居 其八

明代 李攀龙
病起独登台,春光万里来。浮沉还我辈,俯仰见人才。 华发风尘过,青山雨雪开。浮云堪倚杖,落日好衔杯。
bìng dēng tái   chūn guāng wàn lái chén hái bèi   yǎng jiàn rén cái
huá fēng chén guò   qīng shān xuě kāi yún kān zhàng   luò hǎo xián bēi