春日閒居

宋代 周端臣
自笑春来从酒狂,信缘无定恣寻芳。 杯中似蚁浮来绿,瓮裹如鹅脱下黄。 花底枕琴迷洞府,溪边濯足忆沧浪。 一从禁阁辞荣后,不复乘云入帝乡。
xiào chūn lái cóng jiǔ kuáng   xìn yuán dìng xún fāng  
bēi zhōng shì lái 绿   wèng guǒ é tuō xià huáng  
huā zhěn qín dòng   biān zhuó cāng làng  
cóng jìn róng hòu   chéng yún xiāng